Người dịch: Whistle
“Vâng.”
Dung Nguyệt cười gật đầu, như thể đã quen, nàng vung tay ném ra mấy viên Nguyên Thạch rồi nói:
“Kéo ra ngoài.”
“Vâng.”
Hộ vệ vẫn luôn đứng ở bên ngoài trầm giọng đáp, tách đám người ra, nhét Nguyên Thạch vào trong ngực Tôn Đồ đang kêu la thảm thiết, sau đó kéo ra ngoài.
Bọn họ nghe theo mệnh lệnh, bảo kéo là kéo, tuyệt đối sẽ không bế.
Tiếng kêu la thảm thiết ngày càng xa, mọi người trong phòng đều tái mặt.
Vương lão run rẩy, không dám lên tiếng.
“Tiếp tục.”
Kỷ Trạch cười:
“Ngoài thiên phú võ học, Kỷ mỗ ta còn thích thư pháp, hôm nay…”
“Ầm!”
Đột nhiên, tiếng nổ vang lên từ ngoài đường, giống như sấm rền, liên tục vang vọng, cắt ngang lời nói và động tác của Kỷ Trạch.

Một lão già và một đứa trẻ đi giữa đám đông.
Lão nông có hốc mắt sâu, xương sọ hơi nhô cao, là người của thế giới Phí Mục điển hình, lão ta mặc áo vải thô, chân đi giày rơm, trên người toàn là bùn đất không thể nào rửa sạch.
Cậu bé có cái đầu to, thân hình nhỏ, hai mắt tròn xoe, chưa đến mười tuổi, trông rất lanh lợi.
Quần áo rách rưới, cả người toát lên vẻ lam lũ, khiến cho hai người bọn họ không hề thu hút sự chú ý của ai giữa khu chợ đông đúc.
Nhưng nếu như có người cẩn thận quan sát chắc chắn sẽ phát hiện ra vấn đề.
Nhanh!
Tốc độ của hai người nhanh hơn so với những người khác rất nhiều.
Giống như đàn cá đang bơi với tốc độ như nhau dưới nước, có hai con cá khác biệt xen lẫn vào, chúng tách dòng nước ra, bơi lội, bỏ xa những con cá khác.
Lưu Vân bộ!
Hình như nước chảy, ý như mây trôi!
Một già một trẻ này vậy mà lại đang thi triển một bộ pháp rất tinh diệu.
Tuy chậm mà nhanh, nhìn thì có vẻ không khác gì người thường, nhưng tốc độ lại rất nhanh, chỉ cần lóe lên đã đi được mấy mét, vào một con phố khác lúc người khác còn chưa kịp phản ứng.
Trong lúc di chuyển.
Lão nông đã thử rất nhiều cách, nhưng lại không thể nào thoát khỏi người đang theo dõi, thậm chí lão ta còn không biết người đó ở đâu.
Lão nông buông xuôi, không che giấu nữa.
Không bao lâu sau.
Hai người đến trước một trang viên.
Khác với nơi ở trước kia, trang viên này chiếm diện tích rất rộng, nhìn đâu cũng thấy sang trọng, người canh cổng có thân hình cường tráng, rất mạnh mẽ.
“Dừng lại!”
Hai người vừa dừng lại trước cổng đã bị người ta đưa tay ra chặn lại, quát lớn:
“Cút đi, đây không phải là nơi mà các ngươi có thể đến.”
“A…”
Cậu bé nghe vậy bĩu môi, xắn tay áo lên định ra tay, không hề sợ hãi, nhưng đã bị lão nông ngăn cản, lão ta chỉ vào con chim kỳ lạ trên trời.
Nơi con chim này xuất hiện thường là phân đà của Thiên Thủy trại, cũng cho thấy hai người đã bị theo dõi.
Lúc này…
Một giọng nói trầm thấp từ trong trang viên vang lên:
“Người giao hàng đi cửa sau, đừng chắn ở đây.”
“Vâng, vâng.”
Lão nông gật đầu, kéo cậu bé đi vòng qua cửa sau, sau khi trải qua mấy lần kiểm tra, hai người mới đến một căn phòng được hộ vệ canh giữ.
Hoa Toàn Tế mặc quần áo sang trọng, bụng tròn vo, mặt béo cười tủm tỉm, bất kỳ ai nhìn thấy đều có ấn tượng là hiền lành, dễ bắt nạt.
Nhưng lại rất ít người biết, Hoa Toàn Tế chính là Độc Sát Tinh khiến người ta nghe tin đã sợ mất mật của Thiên Thủy trại.
Bách Độc chưởng, Lục Hồn châm của Hoa Toàn Tế gần như không có ai may mắn thoát chết, toàn thân da thịt hóa thành huyết thủy, chết trong đau đớn.
“Sao hai ngươi lại đến đây?”
Hoa Toàn Tế cau mày nhìn hai ông cháu:
“Chẳng phải ta đã nói với các ngươi là nếu như không có chuyện gì quan trọng thì đừng đến gặp ta sao? Có chuyện gì mà không thể để cho người bên dưới truyền lời?”
“Trưởng lão…” Lão nông tiến lên một bước, không vội nói, mà nhìn người đối diện.
Người ngồi đối diện Hoa Toàn Tế có thân hình cường tráng, hai tay giấu trong tay áo rộng, mặt không chút cảm xúc.
“Hải huynh là bạn ta, cũng là khách khanh của Tô gia.” Hoa Toàn Tế giải thích.
Lão nông hiểu ra, chắp tay, vẻ mặt nghiêm túc:
“Trưởng lão, thuộc hạ nghi ngờ chúng ta đã bị người ta theo dõi, hành động lần này e rằng có biến, nên sắp xếp lại, tránh cho chúng ta bị mai phục.”
“Ồ!” Hoa Toàn Tế nghiêm mặt, ngồi thẳng lưng:
“Thật sao?”
Hoa Toàn Tế biết năng lực đặc biệt của lão nông, ông ta không hề xem thường, ánh mắt cũng trở nên nghiêm túc.
“Trưởng lão biết thuộc hạ sẽ không nói bậy.”
Lão nông nghiêm giọng nói:
“Theo như lão hủ thấy, không chỉ có chúng ta, mà đường dây trong thành có lẽ đều đã bị người ta theo dõi, lý do chậm chạp chưa ra tay chắc là muốn một mẻ hốt gọn.”
“Xì…”
Hải Vô Nhai, người đang ngồi đối diện Hoa Toàn Tế, nghe vậy liền cười nhạt:
“Khoa trương vậy sao?”
“Ngươi có biết mấy tháng trước Thiên Hổ bang hỗn loạn như thế nào không, không biết đã có bao nhiêu người trà trộn vào đó, ngay cả ta cũng không biết?”
“Ai có thể điều tra ra được tất cả?”
“Hơn nữa còn trong thời gian ngắn như vậy, căn bản không thể nào.”
“Cái này…” Lão nông cứng họng.
Theo lý mà nói, chuyện này đúng là không thể nào, nhưng trực giác mách bảo lão nông, đây có thể là sự thật, nhất thời lão ta không biết nên nói gì.
“Có phải hay không, sao các vị không tự mình điều tra? Chẳng lẽ chúng tôi lại lừa ngươi sao?”
Cậu bé ngẩng đầu lên, bất mãn nói: “Đến lúc đó xảy ra chuyện, đừng trách lão gia tử không nhắc nhở.”
“Đồng ngôn vô kỵ, đồng ngôn vô kỵ.”
Lão nông xấu hổ, chắp tay với Hoa Toàn Tế: “Nhưng nếu như chuyện này là thật, trưởng lão phải cẩn thận.”
“Ta biết rồi.”
Hoa Toàn Tế lạnh lùng phất tay: “Các ngươi đi xuống đi, ta sẽ xử lý.”
“Vâng.”
Lão nông đáp, không nói nhiều, kéo cậu bé đang bướng bỉnh xuống lầu, đi ra sau.
“Lão gia tử.”
Cậu bé cau mày:
“Chúng ta cứ vậy mà đi sao?”
“Yên tâm.”
Lão nông trầm giọng nói:
“Trưởng lão sẽ biết nên làm gì, chuyện này không cần ngươi phải lo lắng.”
“Nhưng…”
Cậu bé định nói gì đó, sau đó, đảo mắt, nhỏ giọng hỏi:
“Người kia còn theo dõi chúng ta không?”
0.77811 sec| 2386.164 kb